Đánh giá bài viết

Đề bài: Cánh đồng quê em đẹp nhất là khi trời sáng sớm. Em hãy Tả lại quang cảnh buổi sáng đẹp trời trên cánh đồng lúa quê em cho các bạn cùng lớp em nghe.

Quê hương em có biết bao nhiêu cảnh đẹp nào là cánh diều trên bầu trời mang lại biết bao nhiêu mơ ước, nào là hình ảnh giếng nước gốc đa mái đình làng biển. Cảnh nào cũng đáng yêu cũng thân thương hết mức thế nhưng cảnh mà em thích nhất mỗi khi buổi sáng đến là hình ảnh cánh đồng lúa trên những cánh đồng lúa rộng mênh mông trên quê hương.

Loading...

Sáng sớm là khoảng thời gian khiến cho em vui vẻ nhất, nó là sự thức dậy không chỉ của con người mà nó còn là sự thức dậy của tất cả cảnh vật và những sự việc xung quanh nó. Thật vậy khi chúng ta để ý thì những cảnh sáng sớm bao giờ cũng mơn man hội tụ tất cả những gì là trong lành vui vẻ nhất. Không những âm thanh tiếng chim hót nghe trong trẻo, không những là tiếng gà trống gọi ông mặt trời, mà còn là sự náo nhiệt của con người. Trong những con người ấy người đến trường, người đi làm, người thức dậy dọn dẹp công việc nhà. Chính bởi vì nó là khởi đầu cho một ngày nên cảm giác thật sự rất vui với nhiều mong muốn một ngày tốt lành.

Và hôm nay cũng như bao ngày khác, buổi sớm tôi thức dậy đúng giờ và bắt đầu đi học. Ngày nào cũng như ngày nào tôi thường đi con đường tắt để đến trường mà con đường tắt ấy lại dẫn tôi đi qua một cánh đồng thẳng cánh cò bay không biết vì sao nhưng tôi thấy mình gắn bó với cánh đồng ấy đến thể. Cánh đồng trong buổi sáng sớm lại hiện ra đẹp vô cùng. Hình ảnh những cây lúa mơn man khẽ lay động trước ngọn gió nhẹ nhàng của buổi sáng. Hôm nào tôi cũng vừa đi vừa ngắm nó.

Tôi đặt chân trên những con đường đất vẫn ẩm màu sương ướt. Tôi thấy trong lòng mình phơi phới hẳn lên nhìn đôi bàn chân nhỏ nhắn trên nền đất ấy trắng thế không biết. Hình như bắt đầu một ngày mới tôi có xinh hơn thì phải. Nhìn từ xa đã thấy những cánh đồng lúa đang khẽ lay động nhẹ nhàng. Một màu xanh êm đềm dịu dành như mang lại cho tôi những cảm xúc thật sự yêu đời và thoải mái. Lúa đang thì con gái cho nên cũng thật biết làm duyên hay là cơn gió nhẹ kia khẽ làm duyên cho những cây lúa ấy. Theo làn gió lúa cứ uốn éo lả lướt như những rặng liễu xanh thể hiện sự yểu điểu thục nữ của nó. Cây cao khoảng chừng 50cm rồi thế nhưng vẫn còn là những chị lúa liễu yếu đào tơ và vẫn thích vui đùa cùng gió lắm. Có lẽ là do một buổi đêm ấy chị cũng như chúng ta ngủ mơ màng bên nhau và sáng dậy cũng hân hoan đón chờ những tia nắng sớm tinh khôi thật đẹp. Cả cánh đồng láu vẽ nên một bức tranh đồng quê tràn đầy nhựa sống. Khẽ ngắm nhìn tôi bất chợt nhận ra và reo lên khi thấy được những giọt sương nào đó vẫn còn vương vấn không chịu rời lá mà đi. Giọt sương ấy nhỏ nhẹ chắc có lẽ nó đã ở đây với lúa đêm qua. Nó mang những gì tinh túy nhất để mang đến dưỡng chất cho những cây lúa chăng?. Chẳng biết nữa, chỉ biết những ánh nắng của bình minh đang lên, đó là màu nắng nhạt nhẹ nhàng và dịu dàng lắm. Lúa như dướn mình vươn ra, những chiếc lá như mở rộng ra mà đón lấy, ôm lấy ánh nắng dịu ngọt ấy vào lòng. Nắng lên những giọt sương bắt đầu bay hơi đi mất, có những giọt trên đầu những lá kia khẽ níu lấy lá mà rồi lại thôi rơi xuống hòa vào dòng nước kia cho xong chuyện.

Cảnh đẹp khiến cho tôi ngẩn ngơ mãi thôi, nào là màu vàng nhạt của những ánh nắng ban sáng nhẹ nhàng tinh khôi. Nào là màu xanh êm dịu, nhẹ nhàng của cánh đồng lúa, rồi lại đến những màu trong lành, màu nâu của đất nữa. Ôi thật sự là không thể cưỡng nổi, thật là biết làm rung động xao xuyến lòng người. Thêm đó những hương lúa theo cơn gió mang đến cho tôi những cảm giác vô cùng sảng khoái cái mùi ngọt ngào nhẹ nhàng như những dòng sữa của mẹ ngày xưa.

Tôi cứ ngấn ngơ như thế trên suốt chặng đường đến trường, tôi thấy tâm hồn mình như được thanh lọc và nhẹ nhõm hẳn lên. Tiếng trống kêu lên, tôi vội vã chạy vào trường nhưng trước khi chạy vào cổng thì tôi vẫn cố ngoái lại ngắm nó mọt lần nữa trên môi khẻ nở một nụ cười yêu đời.

Loading...