Phân tích nhân vật Đào trong truyện ngắn Mùa Lạc của Nguyễn Khải- văn lớp 12
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phân tích nhân vật Đào trong truyện ngắn Mùa Lạc của Nguyễn Khải

Bài làm

Loading...

Nguyễn Khải là một nhà văn tiêu biểu của nền văn học hiện đại trong cách mạng kháng chiến chống Mỹ của nước ta. Tác phẩm Mùa Lạc được ông viết trong những năm 1960 khi mà miền Bắc nước ta đã thoát khỏi ách thống trị của thực dân Pháp, nhưng niềm Nam vẫn còn bị đế quốc Mỹ cai trị. Đất nước ta chia cắt thành hai miền Nam- Bắc, miền Bắc trở thành hậu phương vững chắc cho tiền tuyến miền Nam.

Mùa Lạc khai thác nhân vật, một cách vô cùng đặc sắc, những con người trong thời kỳ xây dựng xã hội chủ nghĩa, tâm trạng vui vẻ, phấn khởi, hăng say lao động sản xuất. Những con người của đời sống mới được tác giả Nguyễn Khải khai thác vô cùng tinh tế, sâu sắc.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Đào về số phận của cô trước và sau khi cách mạng thành công. Đào là người có số phận bất hạnh. Một người phụ nữ chịu nhiều đắng cay trong cuộc sống nên từ ngoại hình và trong nội tâm của cô vô cùng mạnh mẽ.

Đào có ngoại hình bên ngoài to béo, xồ xề, cơ thể khỏe mạnh, với cái gò má cao, bướng bỉnh nhiều tàn nhang, cặp chân to và ngắn, hai bàn tay cô cũng to như như nải chuối nhưng thoăn thoắt làm việc rất nhanh. Hàm răng khểnh, nhô ra nhô vào khiến cho cái miệng của cô không lúc nào có thể mím chặt lại được….

Tất cả những miêu tả của Nguyễn Khải cho người đọc thấy Đào là một cô gái kém về nhan sắc, và ít duyên. Chính vì sở hữu ngoại hình như vậy nên có lẽ cuộc đời Đào không bao giờ được hạnh phúc. Cũng như nhiều thiếu nữ khác cô chỉ được hạnh phúc những năm tuổi thơ và khi còn con gái được sống cùng cha mẹ mình mà thôi.

Nhà Đào không có ruộng nương gì nên cô phải trải qua nhiều nghề để mưu sinh. Rồi cô đến tuổi trưởng thành lấy chồng năm 17 tuổi, cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới nhưng Đào đã làm vợ. Chồng cô là một người mê cờ bạc, suốt ngày rượu chè, rồi thiếu tiền người ta. Sau đó, anh chồng trốn vào miền Nam bỏ Đào bơ vơ một mình.

Sau nhiều năm đi lang bạt kỳ hồ rồi một ngày anh chồng cũng nhớ tới người vợ là Đào mà quay về tìm vợ sống với nhau chưa được bao lâu thì chồng cô chết. Cô có niềm vui duy nhất là cậu con trai bé bỏng của mình. Nhưng cậu bé chẳng may bị bệnh rồi cũng qua đời bỏ Đào bơ vơ trên cõi đời.

Dù cuộc sống nhiều sóng gió, trở ngại nhưng Đào vẫn là một cô gái khiến người ta phải nể phục. Cô rất nhanh nhẹn hoạt bát, thường xuyên đi buôn bán, làm đủ mọi nghề chân chính để mưu sinh. đòn gánh trên vai “Tối đâu là nhà, ngã đâu là giường” nhiều lúc ngủ nhìn ánh đèn của những gia đình hạnh phúc có đủ vợ chồng con cái bên cạnh, quây quần bên mâm cơm tối Đào thèm lắm. Lại cảm thấy thương cho phận mình bạc mệnh.

Cuộc sống mưu sinh nay đây mai đó đã làm tàn phai nhan sắc vốn chẳng mặn mà gì của cô “Mái tóc óng mượt ngày xưa qua năm tháng đã khô lại, đỏ đi như chết…soi gương thấy tàn nhang trên hai gò má nổi lên cái nhiều”. Đúng như người xưa thường nói “Cái tuổi nó đuổi xuân đi”. Đào biết mình đang già đi theo thời gian, nhưng cô không thể nào làm trái được quy luật của tạo hóa.

Chính vì biết mình xấu xí, thô kệch nên trong lòng Đào luôn mặc cảm tự ti về mình, mà ghen tỵ với tuổi xuân phơi phới của những cô gái xinh đẹp đang độ xuân sắc. Cuộc sống của chị trải qua quá nhiều bất hạnh, không có ngày tháng nào hạnh phúc, quá khứ mờ mịt đã khiến cho tâm hồn Đào chai sạn. Nhưng dù hoàn cảnh nào thì Đào vẫn giữ được đức tính của người nông dân lao động cần cù, chăm chỉ. Và chị vẫn tin tưởng vào tương lai.

Đào luôn khát khao có một mái ấm gia đình. Trong tiềm thức sâu xa của người phụ nữ Đào thèm có một gia đình, thèm một người đàn ông bên cạnh cùng mình sẻ chia vui buồn những khó khăn trong cuộc sống.

Sau khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp thành công năm 1954, miền Bắc nước ta bước vào giai đoạn hòa bình, tăng gia sản xuất, hỗ trợ cho miền Nam đánh thắng giặc Mỹ thống nhất đất nước. Đào cũng xin vào nông trường làm việc. Cuộc đời cô đã thay đổi kể từ đây.

Ngày đầu khi đến nông trường Điện Biên, Đào chỉ muốn quên đi quãng thời gian đau khổ đã qua, muốn vùi chôn quá khứ cơ cực trước đó. Còn chị không có hy vọng gì nhiều cho tương lai, cuộc đời chị sẽ như thế nào chị cũng không cần biết. Đạo sống bất cần. Nhưng chính bản chất lương thiện, cần cù của người quen lao động đã ăn sâu vào trong tâm thức chị khiến chị không từ bỏ số phận mình, không buông xuôi cuộc đời này.

Đào làm việc chăm chỉ, như một cái máy, làm để quên đi những nỗi buồn trong lòng mình, làm để hòa chung với những con người lao động nơi đây. Và chính nông trường này đã làm thay đổi số phận của chị là thức dậy khát khao sống mãnh liệt trong chị. Đó chính là một gia đình.

Trong những câu nói chuyện của mọi người và chị, những sự trêu chọc giữa chị và Huân một người đàn ông đẹp trai sức vóc, với Đào một người con gái lỡ dở, già nua, to béo… có sự không xứng đôi vừa lứa. Đào tự biết mình không thể hợp với Huân. Đào cũng biết là Huân để ý tới cô gái tên Duệ chính vì vậy, mà chị đã tìm cách vun vén cho cặp đôi này.

Rồi hạnh phúc cũng tìm tới với Đào khi anh Dịu đã viết thư ngỏ lời muốn cưới Đào làm vợ. Một cảm xúc dâng trào mãnh liệt, đã lâu không có người đàn ông nào nói lời yêu thương với Đào, mơ ước về một gia đình cho chồng có vợ đã thành hiện thực. Nhưng Đào cứ suy nghĩ mãi, không muốn nhận lời ngay. Một cảm giác êm đềm cứ như từng giọt nước thấm sâu và từng thớ đất đã bị khô cằn nứt nẻ từ lâu.

Nhận được tình yêu thương sự quan tâm của mọi người đã làm chuyển biến tâm trạng của Đào. Nếu như trước khi mỗi lần bị chọc ghẹo ác ý giữa cô và Huân cô đều tìm cách đáp trả một cách ăn miếng trả miếng, hoạt ngôn, thì nay cô thấy sự trêu đùa của mọi người thật đáng yêu. Vì trong tâm hồn cô không còn đố kỵ với mọi người nữa.

Cô yêu thương nông trường này, yêu quý mọi người như người thân trong gia đình. Bởi chính nông trường này đã cho cô cơ hội làm việc, cho cô gặp gỡ được người đàn ông của cuộc đời mình. Cho cô một gia đình hạnh phúc mà cô mơ ước lâu nay

Qua tác phẩm Mùa Lạc tác giả Nguyễn Khải đã thể hiện tinh thần nhân văn của mình đối với những số phận, những người con gái không may trong cuộc sống nhưng họ đã tìm thấy niềm hạnh phúc trong cuộc sống mới, chế độ mới.

Nguyễn Khải đã tìm được cuộc sống mới cho những số phận trong câu chuyện của mình, ông hoàn toàn có quyền làm điều đó khi mà đất nước ta lúc này đã bước sang một giai đoạn mới. Nhân vật Đào may mắn hơn những nhân vật như chị Dậu của Ngô Tất Tố, Chí Phèo, Lão Hạc của Nam Cao rất nhiều. Những người nông dân này đều có kết thúc vô cùng tăm tối, tăm tối như chính xã hội của nước ta lúc đó vậy.

Tuy nhiên, nhân vật Đào thì khác cô có quyền mơ ước về một cuộc sống mới về mái ấm hạnh phúc gia đình khi nước ta đã sang một chế độ chính trị mới.

Nguồn: Tài liệu văn mẫu

Loading...