Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện ngắn “Vợ nhặt”- văn lớp 12
Đánh giá bài viết

Đề bài: Phân tích nhân vật bà cụ Tứ trong truyện ngắn “Vợ nhặt”

Bài làm

Loading...

Kim Lân là một nhà văn của người nông dân trong mỗi tác phẩm của ông đều gắn liền với những số phận người nông dân nghèo khó. Truyện ngắn “Vợ nhặt” của tác giả Kim Lân được viết trong những năm nạn đói lịch sử của nước ta năm 1945 làm chết hai triệu đồng bào ta.

Trong sự nghèo đói, khốn khổ ấy những người nông dân của chúng ta phải chịu cảnh một cổ hai ách thống trị, vơ vét tàn nhẫn, khiến số phận của họ khổ hơn con vật.

Trong bối cảnh khó khăn ấy việc kiếm miếng ăn cho mình đã là cái khó chứ đừng nói gì đến việc lo cho người khác. Nhưng, nhân vật Tràng con trai bà cụ Tứ lại dẫn một người phụ nữ lạ mặt về nhà đòi cưới làm vợ. Nhiều người ác mồm còn nói “Trong lúc đói kém như thế này con mang còn lấy vợ thì khác nào rước cục nợ vào thân”

Nhưng bà cụ Tứ mẹ của anh Tràng lại vui vẻ chấp nhận cô con dâu hoàn toàn xa lạ kia, tiếp nhận cô gái ấy với cả tấm lòng người mẹ thương con.

Tác giả Kim Lân đã vô cùng tinh tế khi lựa chọn thời điểm để bà cụ Tứ xuất hiện trong câu chuyện. Bà cụ Tứ xuất hiện nơi xóm nghèo chỉ toàn dân ngụ cư từ tứ xứ về đây cư ngụ, cảnh đói nghèo của một làng quê tạm bợ hiện lên trong buổi chiều ảm đạm thê lương, những tiếng quạ kêu rợn người, mùi hôi của thây ma, xác thối, của sự ám ảnh về cái chết, hiện lên đầy ma quái.

Tác giả muốn gợi lên trong lòng người đọc sự đói nghèo của những con người trong xóm ngụ cư ấy để là nền cho sự nội tâm sâu xa của người mẹ nhân từ hiền hậu, để người đọc có thể thấu cảm hơn với nỗi khổ của người mẹ nghèo. Anh Tràng sau khi nhặt được vợ từ những câu hò ca vu vơ “Muốn ăn cơm trắng với giò, thì lại đây đẩy xe bò với anh” chỉ những trêu đùa bỡn cợt, tưởng như qua đường vậy mà chàng trai có ngoại hình xấu xí, thô kệch, không được học hành nhiều, làm nghề phu xe, gia cảnh nghèo khó mẹ góa con côi, lại có thể lấy được vợ một cách dễ dàng

Anh Tràng lấy vợ cứ như người ta ra chợ nhặt được mớ rau vậy. Chẳng tốn một xu, một hào nào, chẳng cần mất công tán tỉnh này nọ.

Hình ảnh bà cụ Tứ đi về nhà nhìn từ xa bà thấy có dáng người phụ nữ đang ngồi trong nhà mình. Lúc đầu, bà tưởng mình già trông gà hóa cuốc.

Như bao bà mẹ thương con khác bà cụ Tứ là hiện thân của một bà mẹ vô cùng thương con trai của mình, nhưng vì hoàn cảnh cái nghèo, cái đói làm cho cùng cực, khổ khổ đâm ra bà thường hay suy nhiều “Từ ngoài rặng tre, bà “lọng khọng đi vào”. Tính bà vẫn thế, vừa đi vừa lẩm bẩm tính toán gì trong miệng.”

Thấy mẹ về nhà anh cu Trang vui mừng hớn hở gọi ơi ới mẹ vào trong nhà để nói với bà một việc vô cùng trọng đại “U đã về đấy! Anh con trai lật đật chạy ra đón mẹ từ ngoài cổng và trách sao bà về muộn”. Một bà cụ dáng dấp đã không còn nhanh nhẹn, tháo vát nữa mà phải “lọng khọng” đi vào nhà gợi nên một thảm cảnh thê lương đến não lòng.

Khi nhìn thấy người phụ nữ lạ ngồi trong nhà mình rõ ràng là thật không phải nhìn gà hóa cuốc bà cụ Tứ “Bà cụ Tứ phấp phỏng bước vào theo con vào nhà. Phấp phỏng vì linh tính cho bà biết trong nhà hẳn xảy ra chuyện gì… ngạc nhiên hơn… Người đàn bà nào ở trong ấy nhỉ?.. Sao lại chào mình bằng u?” Rất nhiều câu hỏi được đặt ra trong đầu người mẹ già khốn khổ này

Rồi sau khi nghe anh cu Tràng nói với mình rằng “Đây là vợ con, từ này cô ấy sẽ ở lại nhà mình” thì bà cụ Tứ không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là con dâu của bà, vợ anh cu Tràng thật rồi. Bà đưa đôi nhăn nheo của người già nhìn người phụ đó lần nữa.

Rồi như bao người phụ nữ khác bà cảm thấy tủi phận nghèo và thương cho con trai mình với cô gái kia. Bình thường người ta dựng vợ gả chồng trong lúc ăn nên làm ra, nhưng trong hoàn cảnh này thì thật khốn khổ. Nhưng rồi bà lại vui mừng vì con trai bà từ nay có người bầu bạn, sớm tối bên nhau sẽ bớt cô đơn nên bà cụ Tứ đã vui vẻ tiếp nhận cô gái lạ kia làm con dâu mình.

Bà thương cho số phận cô gái đáng lý ra khi con gái đi lấy chồng cũng phải được tổ chức năm ba mâm cỗ ra mắt hai bên họ hàng, làng xóm nhưng trong hoàn cảnh nghèo khổ này cũng chẳng ai trách mình. Nhìn con trai rồi nhìn con dâu mà tội nghiệp cho đôi trẻ.

Những suy nghĩ nội tâm sâu xa của bà cụ Tứ cho người đọc thấy bà là người rất thương con trai, biết thông cảm với hoàn cảnh số phận của người phụ nữ. Và là người có tấm lòng nhân hậu.

Trong cảnh nghèo khổ nhưng bà cụ Tứ dặn dò các con những lời nói chí tình chí lý “nhà mình nghèo hai đứa liệu bảo ban nhau làm ăn”. Bà cũng động viên tinh thần cho cô con dâu “Nhờ may trời thương cho khấm khá…không ai giàu ba họ, không ai khó ba đời”. Những lời nói của bà cụ Tứ đều cho thấy bà là người nhân hậu, thấu tình đạt lý.

Bữa cơm đầu tiên của cả gia đình sau đêm tân hôn khiến cho người đọc vào xót xa, chua xót. Hình ảnh nồi cháo cám thể hiện sự nghèo khó, của người nông dân trong sự nghèo khó, bần hàn. Nhưng trong bữa ăn đó để xóa tan đi bầu không khí ảm đạm, ba con người ấy đã nói toàn chuyện vui chuyện Việt minh phá kho thóc Nhật chia cho dân nghèo.

Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng hiện lên cuối chuyện khiến cho người đọc có thêm hy vọng về tương lai tươi đẹp hơn cho những con người khốn khổ ấy.

Bằng sự tinh tế của mình trong cách khắc họa nhân vật tác giả Kim Lân đã viết lên một nhân vật người mẹ vô cùng nhân hậu, thương con, thấu tình đạt lý khiến người đọc phải ngưỡng mộ về nhân cách sống của bà cụ Tứ và thông cảm cho những nỗi buồn phiền mà bà đang suy nghĩ.

Nguồn: Tài liệu văn mẫu

Loading...