Đánh giá bài viết

Nghị luận xã hội về vấn đề Nổi tiếng bằng mọi giá

Bài làm

Loading...

Trong cuộc đời của mỗi con người, không ai là không có những mục tiêu, hoài bão, những định hướng cho hiện tại và tương lai của mình. Đó có thể là ước mơ về một gia đình hạnh phúc, ước mơ chạm đến đỉnh vinh quang, đạt được niềm đam mê của mình, ước mơ về một cuộc sống đày đủ, ấm no, không phải lo lắng, hoặc đơn giản, với lớp trẻ ngày nay, đó là một ước mơ về danh vọng, sự nghiệp và về sự nổi tiếng. “Không có tài năng nổi trội nhưng lại chẳng chấp nhận thân phận người thường, một bộ phận bạn trẻ hiện đang tìm đến những hành vi lập dị, thậm chí trái với thuần phong mỹ tục để ít nhiều thu hút sự chú ý của dư luận dù thừa biết bản thân sẽ bị “ném đá”. Chính cái ước mơ quá đỗi to lớn ấy, khát vọng, hay nói đúng hơn là ảo vọng ấy đã đẩy đưa nhiều bạn trẻ đến những tình huống, những kết quả thật trớ trêu.

Giới trẻ ngày nay không ít người vẫn lấy sự nổi tiếng làm mục đích sống của mình. Nổi tiếng chính là làm nổi bật danh tiếng, tài năng thực sự của mình, làm cho tiếng tăm, hình ảnh hay những điều tốt đẹp của mình được truyền bá trên diện rộng, được ngưỡng mộ, được nhiều người biết đến. Thể nhưng, đối với một số người nhận thức sai lệch về người tài và sự nổi tiếng thì “nổi tiếng” đơn giản là đánh bóng tên tuổi của mình, bất kể hành vi, bất chấp hậu quả và không quan tâm đến những phản ứng của mọi người, dù là trái chiều, dù là chê trách, phê phán. Chính cái mục đích của họ – để tên tuổi mình, không phân biệt là xấu hay tốt, được nhiều người biết đến – họ đã dần lún sâu vào những tai tiếng chứ không còn dừng lại ở một cuộc sống bình thường hay xa hơn là sự nổi tiếng nữa. Một người đã từng biểu diễn rất nhiều trên sân khấu, chẳng nhất thiết phải lên sân khấu để gào lên rằng vẫn giữ được đẳng cấp, được phong độ và là người nổi tiếng. Một người nổi tiếng có thể cả đời họ chỉ lên sân khấu 1 lần, nhưng vấn đề là họ đã làm được gì trên sân khấu trong lần duy nhất đó. Nổi tiếng không phải là sự xuất hiện trên càng nhiều mặt báo chí, trên truyền hình thì càng tốt, càng không phải bằng cách đưa những phát ngôn gây sốc, gây scandal ở các lĩnh vực khác không liên quan đến nghề nghiệp, không phù hợp với khả năng của mình. Và rồi, hậu quả của việc quá ảo tưởng đến sự nổi tiếng đã khiến không ít người, nhất là giới trẻ, chưa thực sự phát triển được toàn bộ tài năng, chưa nhận thức được sâu sắc vấn đề bị “ném đá”. Những viên đá ta dùng để ném nhau trên thế giới mạng không phải là những viên đá vật chất cụ thể có thể cầm nắm và quăng ném vào nhau, chúng chỉ là những viên đá “ảo” nhưng hậu quả mà chúng gây ra cho nạn nhân thì lại “thật” và đau đến không ngờ: không chỉ dừng lại ở cộng đồng mạng mà cũng có thể tác động không nhỏ đến cuộc sống, công việc, các mối quan hệ… ngoài đời thực, và thật rõ ràng, với những phản ứng trái chiều của dư luận thì chắc chắn ràng đây không phải là sự nổi tiếng.

Xã hội ngày nay không thể không nhắc đến những người nổi tiếng thực sự bằng tài năng, sức lực và mồ hôi nước măt của mình. Đó là Walt Disney – người được mệnh danh là “Cha đẻ của chú chuột Mickey” đã góp phần không nhỏ cho làng giải trí thế giới, là Marie Curie – người đầu tiên vinh dự nhận được hai Giải Nobel trong hai lĩnh vực khác nhau vật lý và hóa học, người đã khám phá ra hai nguyên tố hóa học radium (nguyên tố mang tính phóng xạ) và polonium giúp cho ngành hoá học và các ứng dụng quan trọng trong tìm tòi, nghiên cứu. Tất cả đã trở thành những hình ảnh không bao giờ mờ phai, những tấm gường đáng để mọi người học tập. Ấy vậy mà, đáng buồn thay trong cuộc sống ngày nay vẫn còn không ít những hình ảnh tự bán danh dự, lương tâm mình để được cái “tai tiếng” bị ngộ nhận là “nổi tiếng”. Rất nhiều bạn trẻ đã khiến cộng đồng mạng phẫn nộ khi thản nhiên tự ghi lại và phổ biến những hình ảnh bản thân đang bất kính với các giá trị nhân văn, văn hóa dân tộc. Cụ thể, một thanh niên đã đứng và ngồi lên đầu rùa ở Văn Miếu – Quốc Tử Giám (tháng 7-2012), một nữ sinh vô tư ngồi trên mộ liệt sĩ (tháng 1-2013), một bạn trai cười tươi rói khi cầm trên tay hai cánh tay khỉ đã bị chặt và cạo sạch lông (tháng 2-2013). Và chỉ trong tháng 3-2013, liên tiếp những bức ảnh phản cảm như: nam thanh niên ngồi lên phần mộ tổ, nam thanh niên ngồi lên tượng Phật, nam thanh niên ngồi lên tượng đài vua Lý Thái Tổ… xuất hiện nhan nhản trên các trang Facebook.

Sự nổi tiếng được so sánh như một con dao hai lưỡi, một ma lực thực sự hấp dẫn khiến nhiều người có thể vì nó, mù quáng mà đánh đổi tất cả, từ nhân phẩm đến cả bản thân mình nếu không có nhận thức và hiểu biết rõ ràng. Nó đem lại cho ta danh vọng, quyền lực, sự ngưỡng mộ, trầm trồ của người khác thậm chí nó còn có thể thay đổi cuộc đời của một con người.

Theo kết quả một cuộc nghiên cứu của LSC (Leaming and skills Council), hơn 10% thanh niên ở Anh sẽ bỏ học nếu có cơ hội nổi tiếng qua truyền hình. Khi hỏi tại sao lại muốn trở nên nổi tiếng, hơn một nửa nói rằng sự nổi tiếng sẽ mang lại cho họ nhiều tiền. Một số người có tài năng thực sự, nhưng vì họ trở nên nổi tiếng khi còn quá trẻ nên chưa đủ kinh nghiệm, chưa có sự từng trải, cũng có thể chưa phát huy được hoàn toàn tài năng của mình hoặc chưa có những định hướng rõ ràng cho tương lai. Vì vậy, sự nổi tiếng đến với họ lúc này cũng như họ đang mặc một chiếc áo không vừa vặn. Một số người đã thành công, đã nổi tiếng nhưng lại không biết duy trì năng lực của mình, không biết học hỏi, rèn luyện và phát huy tài năng thì sự nổi tiếng dần trở thành con số 0 tròn trĩnh. Cuối cùng, đối với những người không có tài năng, hoặc có thể là tài năng của họ chưa được phát hiện mà đã mơ ước đến sự nổi tiếng – một thứ xa vời, bất chấp tất cả để có được nó thì chẳng khác nào đang thử một liều thuốc độc cho tương lai mình. Có thể họ sẽ được lên các mặt báo thật, nhưng là trước ánh mắt dèm pha của mọi người, có thể tên của họ khi nhắc đến mọi người đều biết, nhưng biết chỉ vì cái tai tiếng đáng khinh thường mà thôi! Rồi sẽ đến một lúc, họ cảm thấy sợ hãi, cảm thấy hối hận vì mình phải trả một cái giá quá đắt để đổi lấy một sự “nổi tiếng bị ngộ nhận” và mất đi tương lai. Đằng sau sự nổi tiếng, đằng sau ánh hào quang chói lọi, có thể là niềm vui, hạnh phúc, tự hào, cũng có thể chỉ là sự thất vọng, nước mắt và nỗi đau.

Có bao giờ bạn tự hỏi, tại sao giới trẻ lại mù quáng và ngộ nhận sự nổi tiếng như vậy. Nguyên nhân có thể phần lớn là chủ quan, do nhận thức của bản thân, nhưng không thể phủ nhận sự “góp mặt” của những nguyên nhân khách quan. Vì vậy, để tránh những lầm tưởng sai lệch này, bản thân mỗi người phải biết mình đang làm làm gì, biết định hướng cho tương lai, xác định những mục tiêu đúng đắn và cố gắng hết mình cho những dự định, ước mơ tốt đẹp. về phía gia đình, các bậc cha mẹ cũng không nên đặt mục tiêu quá lớn, ngoài khả năng hay hình tượng hoá những đứa trẻ, để rồi hình thành trong đầu óc chúng những nhận thức sai lệch. Và xã hội, thử hỏi mà xem, nếu những bài báo, những trang báo mạng không lấy việc đăng các phát ngôn gây sốc, những scandal làm trào lưu, mọi người không nhiệt tình đón đọc thậm chí là ủng hộ thì sự nổi tiếng chẳng phải trở nên ngày càng đẹp đẽ hơn?

Thanh thiếu niên, học sinh – những chủ nhân tương lại của đất nước sẽ luôn phấn đấu học tập thật tốt, vươn lên và toả sáng bằng chính khả năng, sức lực của mình. Hãy sống thật lành mạnh, sống để rèn luyện, nỗ lực hết mình để cống hiến những gì đẹp đẽ nhất và không nhất thiết phải đòi hỏi sự trả công, đền đáp hay sự nổi tiếng trong mắt mọi người – chỉ cần sống đẹp với lương tâm mình. Tôi và các bạn, hãy tuyên truyền, phê phán lối sống thực dụng, làm rõ những nhận thức sai lệch để rồi không một ai phải hối hận khi đánh đổi tất cả vì những danh vọng hão huyền.

Ước mơ và khát vọng là điều không thể thiếu, nổi tiếng cũng không phải là xấu, thế nhưng, hãy biết dùng chính năng lực, tài năng của mình, đồng thời không ngừng rèn luyện vả trau dồi bản thân để toả sáng trong mắt mọi người. Đó mới là sự nổi tiếng thực sự – một sự nổi tiếng đáng trân trọng.

Loading...