Kể lại một mà em nhớ nhất về của mình

Hướng dẫn

Thầy cô là người dạy dỗ cho chúng ta những điều hay lẽ phải, cùng với , thầy cô là những người quan tâm, yêu thương chân thành nhất, người luôn cố gắng để nuôi dưỡng những tri thức, những . Em hãy kể lại một kỉ niệm mà em nhớ nhất về cô giáo của mình.

I. Dàn ý chi tiết cho đề kể kỉ niệm về cô giáo

1. Dàn ý 1

a. Mở bài

– Dẫn: Có một kỉ niệm mà đến bây giờ em vẫn không thể nào quên được,…

b. Thân bài

– Đó là kỉ niệm gì? Xảy ra khi nào?

– Kỉ niệm đó có liên quan tới nào? Em thấy thường ngày cô như nào?

– Diễn biến câu chuyện ra sao?

– Thái độ, cách ứng xử của em với cô và cô với em như thế nào?

c. Kết bài

– Tình cảm, của em sau khi trải qua sự việc ấy?

2. Dàn ý 2 cho đề kể lại kỉ niệm về cô giáo

a. Mở bài

-Dẫn: Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh mẹ chụp em ngày đầu tiên khai giảng lúc lớp 1, em lại nhớ về lúc cô … dỗ dành em, âu yếm em khi em khóc vào hôm ấy,…

b. Thân bài

– Không khí của buổi ?

– Mọi thứ trong trường ra sao?

– Lý do em khóc là gì?

– Cô dỗ dành em như thế nào?

– Lúc đó em có cảm xúc gì?

c. Kết bài

– Tóm lại: Đó là kỉ niệm em nhớ nhất cho đến tận bây giờ.

Xem thêm:  Tả quang cảnh một đêm trung thu

II. Bài tham khảo cho đề kể lại kỉ niệm về cô giáo

1. Bài tham khảo 1

Có một kỉ niệm mà đến bây giờ em vẫn không thể nào quên được. Đó là hồi em học lớp ba, khi em lướt ngang qua bàn giáo viên có vướng vào chiếc khăn trải bàn và làm rơi lọ hoa xuống, nó vỡ. Em rất sợ, mặt em tái mét đi, sợ cô chủ nhiệm sẽ mắng và phạt em bởi cô Hậu khá nghiêm khắc. Nhưng khi cô vào lớp, cô hỏi:

-Sao bình hoa của lớp lại vỡ như này? Là do em nào đã làm?

Em sợ lắm, nhưng là do em, nên em đã đứng lên và kể cho cô nghe tại sao bình hoa lại bị vỡ như vậy. Vừa kể, em vừa khóc, em sợ cô phạt em. Nhưng không, cô không mắng cũng không phạt em, cô từ từ đi đến chỗ em và nói:

-Thôi không sao, bình vỡ rồi thì thì chúng ta thay cái mới, em không cần phải lo lắng đâu. Đâu phải do em cố ý đâu. Em hãy nín đi!

Và hơn nữa, cô còn tuyên dương em với cả lớp vì đã biết đứng lên nhận lỗi của mình, em rất . Kể từ lần đó, em càng yêu quý cô hơn nữa, luôn thấy có chút lỗi lầm khi nhớ lại kỉ niệm ấy, nên em đã tự rèn cho mình tính cẩn thận hơn để không làm tổn hại bất kì thứ gì. Nhớ lại, em càng thấy yêu cô.

2. Bài tham khảo 2

Mỗi khi nhìn vào tấm ảnh mẹ chụp cho em nhân ngày đầu tiên khai giảng hồi lớp một, em lại nhớ về cô Hường, cô đã dỗ dành em, âu yếm em vào ngày hôm ấy. Ngày khai trường ấy, mọi thứ em đã được mẹ chuẩn bị từ hôm trước, đến sáng hôm sau, mẹ dắt tay em đến trường, hôm đó, trong lòng em nôn nao, các bạn ai cũng vui, thì rất đẹp. Mẹ đưa em vào trường, gặp cô giáo Hường- cô giáo chủ nhiệm của lớp em khi đó, mẹ đưa tay em cho cô rồi mẹ chào em và ra về. Em tự nhiên khóc òa lên khi thấy mẹ đi, em khóc rất to nhiều nữa, nhưng cô đã dỗ dành em, cô bảo:

-Nín đi nào cô bé ngoan, mẹ con không đi đâu xa đâu, mẹ con sẽ ở bên ngoài cổng trường đợi con mà, nín đi nào.

Rồi cô ôm em vào lòng, lúc đó, tiếng khóc của em dường như bé dần đi và rồi em nín hẳn, em cảm thấy như cô Hường là thứ hai của em ở ngôi trường mới này vậy. Do vậy mà em không khóc nữa và cũng ôm lấy cô giáo. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy có gì đó rưng rưng khi nhớ về cô vào buổi khai trường đầu tiên ấy.

Theo Webvanmau.com

Xem thêm:  Tả trận thi bơi mà em được chứng kiến
Topics #bố mẹ #cô giáo #dũng cảm #kỉ niệm #lớp em #ngày khai trường #Ngôi trường #người mẹ #suy nghĩ #thầy cô #thầy cô giáo #thế hệ trẻ #ước mơ