Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài thơ “Tiếng hát đi đày” của Tố Hữu-văn lớp 12
Đánh giá bài viết

Đề bài: Bình giảng đoạn thơ đầu trong bài thơ “Tiếng hát đi đày” của Tố Hữu

Bài làm

Loading...

Tố Hữu là một nhà thơ cách mạng tiêu biểu cho nền thơ ca hiện đại trong thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp Và Mỹ. Thơ của ông thường gắn liền tình yêu quê hương đất nước, tình đồng bào đồng chí với ý thức giác ngộ cách mạng. Ông đã để lại nhiều tập thơ hay trong sự nghiệp của mình như “Việt Bắc” “Từ ấy”

Bài thơ “Tiếng hát đi đày” ghi lại những chặng đường mà tác giả Tố Hữu đã đi qua khi bị giải từ nhà tù Quy Nhơn lên một nhà lao ở Đắc Lắc.

Trong những vần thơ đầu tiên tác giả thể hiện cảnh núi non hùng vĩ, khung cảnh thiên nhiên vô cùng trùng điệp tác giả dù đang bị giặc bắt giữ gông cùm xiềng xích về mặt thể xác. Nhưng tâm hồn ông vẫn phởn phơ, lạc quan, yêu đời

Đường lên xứ lạ Kon Tum

Quanh quanh đèo chật, trùng trùng núi cao

Thông reo bờ suối rì rào

Chim chiều chiu chít, ai nào kêu ai?”

Trong những câu thơ trên đã mở ra cho người đọc hình dung một bức tranh thiên nhiên vô cùng hoang sơ, hùng vĩ những từ láy như “trùng trùng” “Thông reo” thể hiện sự quanh co khúc khuỷu của núi rừng, đường đi vô cùng hiểm trở, trèo qua nhiều ngọn núi cao ngút ngàn. Nhưng qua ô cửa của xe tù binh tác giả vẫn nghe thấy những tiếng chim chiều kêu chíu chít, như những tiếng gọi bạn của lũ chim. Nó thể hiện sự phóng khoáng trong tâm hồn của ông. Bọn giặc có thể giam cầm thể xác của ông nhưng trái tim và tâm hồn ông thì chúng không bao giờ có thể giam giữ được.

Những câu thơ này cũng cho người đọc cảm nhận thấy khí thế hiên ngang của một chiến sĩ cách mạng. Nó thể hiện sự lạc quan yêu đời của ông, thể hiện niềm tin vào con đường mà ông đã chọn là đúng đắn. Một niềm tin về sự chiến thắng của dân tộc của đất nước ta trong cuộc chiến chống lại những kẻ thù phi nghĩa.

Cảnh núi rừng thiên nhiên vùng đất Kon Tum với tiếng thông reo vi vu hai bên bờ suối nước chảy róc rách, tiếng chim kêu thật yên bình, tạo một bức tranh vô cùng quyến rũ làm say đắm lòng người. Những giai điệu hình ảnh trong 4 câu thơ trên có sức gợi cảm với người đọc vô cùng mạnh mẽ. Nó gợi lên sự nhẹ nhàng, những âm thanh lay động cuộc sống, lay động tâm hồn xúc cảm của con người.

Chính những âm thanh của hàng thông reo vi vu, của tiếng chim chiều chiu chít gọi bạn đã phá tan đi sự âm u, hoang sơ tĩnh mịch của những chặng đường đi chỉ thấy toàn rừng núi, cây cối, trùng điệp quanh co, gợi cảm giác buồn tới nao lòng. Trong khung cảnh người chiến sĩ bị tù đày giam cần sẽ khiến cho bài thơ thêm thê lương.

Tác giả Tố Hữu đã vô cùng tinh tế khi ông sử dụng sự hoang sơ của thiên nhiên cây cối, của núi rừng hùng vĩ đối lập với những tiếng động từ những con chim chiều, với tiếng thông reo làm cho bức tranh thiên nhiên mà ông gợi lên tuy có buồn có hoang sơ nhưng không hề bị lụy, mà ngược lại cho thấy sự yêu đời lạc quan của ông trên đường bị giải từ nhà lao này tới nhà lao khác.

Câu hỏi tu từ tác giả Tố Hữu đặt ra cho người đọc hay cho chính mình “Ai nào kêu ai?” nó thể hiện sự cảm thương cho mọi vật, cho chính con người trong bài thơ này. Tất cả như có một nỗi buồn chung, một nỗi buồn cho nhân tình thế thái trước cảnh chiến tranh, điêu tàn, trước những tội ác mà bọn giặc xâm lăng đang chà đạp lên đất nước ta.

Bài thơ “Tiếng hát đi đày” thể hiện nội tâm phóng khoáng, nhưng cũng nhiều trăn trở sâu xa của tác giả Tố Hữu trong con đường bị lưu đày áp giải của mình. Bài thơ chính là tinh thần cách mạng, thể hiện chí hướng, niềm tin sự lạc quan của tác giả với con đường cách mạng mà mình đã chọn. Thể hiện niềm tin vào sự toàn thắng của dân tộc.

Tuy sống trong hoàn cảnh tù đày những Tố Hữu không hề đánh mất tố chất của một người chiến sĩ cách mạng lẫy lừng. Ông vẫn ngẩng cao đầu, vẫn thể hiện tinh thần yêu nước, yêu thiên nhiên của mình. Điều này chứng minh rằng dù giặc có kìm kẹp như thế nào thì trái tim con người vẫn luôn có lối thoát ra vượt lên cả không gian và thời gian.

Nguồn: Tài liệu văn mẫu

Loading...