Đánh giá bài viết

Đề bài: Những đêm trăng quê hương luôn để lại nhiều kỉ niệm trong tâm trí em. Hãy viết bài văn tả lại đêm trăng quê em cho các bạn cùng nghe.

Ngày hôm nay cũng giống như bao ngày bình thường khác, mọi công việc diễn ra bình thường từ sáng đến tối. Người thân trong gia đình tôi cũng lặp lại những công việc thường ngày. Ăn cơm xong lại chiếc chõng tre ngồi đầu nhà tôi nằm trên trõng nghe chuyện ngày xưa bà thường hay kể.

Loading...

Ôi ánh trăng kia sao mà đáng yêu đến thế! Trăng soi sáng khắp cả từ những ngõ ngách trên sân cho đến những bụi cây to kia. Những hàng chuối trong vườn nhà tôi cũng như được soi sáng rõ. Mẹ tôi tranh thủ có ánh trăng sáng không cần bật điện mà ngồi đan lát nan tre bên cái chõng tôi nằm.

Cơn gió thổi qua mái tóc của tôi khiến cho tôi cảm giác mùa hạ sao mà êm đềm như nhung vậy. Nó xua đi cái nóng gay gắt của mùa hè. Bà tôi thì ngồi trên chõng cho tôi gác đầu lên mà nói chuyện luyên thuyên chuyện trường lớp. Bố bế đứa em nhỏ trong tay cũng ngồi trên chõng nói chuyện. Cả nhà tôi như quây quần trước ánh sáng ấy. Tôi khẽ nhìn vào mặt những người thân của mình, mẹ dường như đẹp lung linh hơn thì phải những vết nám trên mặt mẹ không còn nữa. Chỉ thấy đôi mắt long lanh tròn to nhân hậu biết chừng nào. Còn bố và bà giọng nói chuyện sao nhẹ nhàng ấm áp thế có phải là Trăng đã mang đến sự êm dịu nhẹ nhàng sau một ngày làm việc đầy nắng dội vất vả hay không. Thế rồi nhìn lên trăng tôi thấy trăng hôm nay sáng quá. Tôi khẽ đọc lên bài thơ mà mình được học:

“Trăng tròn như cái đĩa

Lơ lửng mà không rơi

Những đêm nào trăng khuyết

Trông giống con thuyền trôi

Em đi trăng theo bước

Như muốn cùng đi chơi”

Đúng là như thế thật, em thấy trong ánh trăng ấy có một hình gì đó mờ mờ. bà bảo rằng đó là sự tích chú cuội ngồi gốc cây đa và hình con trâu buộc trên đó. Chẳng biết có phải không nữa nhưng bằng tần này tuổi đầu tôi đã biết đên sự tích ấy nhiều lần rồi. Kìa ánh sáng của nó như tỏa sáng khắp không gian làng quê nơi đây. Quả là một đêm trăng thanh gió mát. Nhìn vào trong vườn những bụi chuối kia như mang những dáng hình nào đó. Có thể là hình tượng của những ông tướng. Trong sự quây quần của gia đình tôi không tưởng tượng ra những con ma mắt xanh mắt đỏ nào nữa. Cả không gian như một bức tranh sơn dầu không có mầu chỉ có một màu vàng vàng cũ. Ánh trăng giống như cái màu giấy ngày xưa mà bà tôi thường viết.

Thế rồi tôi đứng dậy nhưng mắt thì vẫn nhìn theo trăng, tôi cảm nhận được dường như ánh trăng cũng đang doi theo tôi, hay là đang đi theo tôi thì phải. Tôi chạy sang nhà đứa bạn ngay bên nhà thì biết tin làng cắt điện. ôi cũng chẳng sao vì trăng sáng quá còn hôm nay lại là ngày nghỉ cho nên cũng chẳng mắc học như mọi lần. Chúng tôi ngồi chơi truyền với nhau. Sang soi rõ cả hai đứa, tôi còn nhìn rõ cái hóc đen đen trong cái hàm răng của đứa bạn. Đó là cái răng gãy của nó. Trăng soi vào gương mặt nó một vẻ đẹp vàng vàng bầu bĩnh đáng yêu lắm. Chơi chán thì chúng tôi lại hát, gió vẫn nhè nhẹ. Ánh trăng vẫn sáng soi hình như nó chuyển vị trí từ lúc nào mà tôi không hề biết. Trăng lên cao hơn như treo trên đỉnh trời vậy. Mẹ tôi nói trăng một sào, sao năm mẫu. Sào với mẫu kia chính là đơn vị chỉ ruộng đồng. Trăng kia to như một sào ruộng cơ ư. Tôi nheo mắt cười như thủ thỉ như hỏi ánh trăng.

Tôi đứng dậy chào mẹ nó rồi đi về. Chỉ còn mẹ tôi vẫn ngồi đan cố để mai phiên chợ có thể bán nhiều hơn. Tôi nán lại trên chiếc chõng ấy hỏi mẹ một câu “Mẹ ơi! Mẹ có thấy trăng đêm nay đẹp không hả mẹ?. ” Mẹ chỉ khẽ cười lại mơ mộng rồi đấy hả con. Giống hệt bố mày à.

Tôi chỉ cười và như chào trăng tôi đi vào phòng ngủ. Trong chiếc giường ấy ánh trăng vẫn chiếu qua khe cửa sổ như chúc tôi ngủ ngon.

Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • dem trang que huong