Đánh giá bài viết

Suy nghĩ về câu thông điệp cuối câu chuyện: “Mỗi chúng ta hãy học cách viết những nỗi buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá ”.

Hai người bạn cùng đi qua sa mạc.

Loading...

Trong chuyên đi, hai người có xảy ra một cuộc tranh luận và một người nổi nóng không kiềm chế được mình đã nặng lời miệt thị người kia. Cảm thấy bị xúc phạm, anh không nói gì, chỉ viết lên cát: “Hôm nay, người bạn tốt nhât của tôi đã làm khác đi những gì tôi nghĩ”.

 Họ đi tiếp thì đến một ốc đảo và quyết định đi bơi. Người bị miệt thị lúc nãy bây giờ bị đuối sức và chìm dần xuống. Người bạn kia đã tìm cách cứu anh. Khi đã lên bờ, anh lấy một miếng kim loại khắc lên đá: “Hôm nay, người bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi".

Người kia hỏi: “Tại sao khi tôi xúc phạm anh, anh viết lên cát còn bây giờ anh lại khắc lên đá ”.

Anh ta trả lời: “Những điều viết lên cát sẽ mau chóng xóa nhòa theo thời gian nhưng không ai có thể xóa được những điều tốt đẹp ghi tạc lên đá, trong lòng người ”.

Vậy mỗi chúng ta hãy học cách viết những nỗi buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân nghĩa lên đá.

(Quà tặng cuộc sống)

Bài làm

“Tôi xin lỗi”. Ánh sáng cũng đang tắt dần, mỗi thứ như đang dừng lại. Chết đứng! “Chính tôi đã hại chết mình. Nếutôi học được cách tha thứ sớm hơn thì bây giờ chúng ta vẫn sẽ sánh bước cùng nhau đi tìm chân trời và ánh sáng cuộc đời”. Trong cơn hoảng loạn, tối tăm, âm u, con người như thấy được cõi vĩnh hằng, anh ta chìa tay ra chấp nhận sự giúp đỡ của người vừa miệt thị mình. Và rồi chuyện gì xảy đến, chúng ta cũng đã tường. Lỗi lầm và sự tha thứ! Chính xác là thế. Lỗi lầm của người này nhưng lại là sự mở lòng của người kia. Con người mà! Hai người bạn thân trong câu chuyện đôi lúc cũng có xích mích nhưng “bạn không phải là người hoàn hảo nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với mình, bạn cũng sẽ được người khác tha thứ những sai lầm của bạn.” Nhưng có những thứ vượt ngoài tầm với của chúng ta. Đôi khi cuộc đời cũng lắm phũ phàng…

Cuộc cãi vã cứ kéo dài dai dẳng, trôi theo dòng nước xám xịt, chảy thẳng vào vũng lầy nhơ nhếch, u ám. Đe giải tỏa sự bực tức, những dòng suy nghĩ nặng nề của mình, một người đã khắc những nỗi đau mà mình phải chịu, từng chữ, từng chữ vô cùng sâu, đậm: “Hôm nay người bạn thân nhất của tôi đã làm khác đi những gì tôi nghĩ, anh ta đã tát tôi”. Đó như một vết thương hàn sâu vào trong tim của cái “tôi” kia. Và rồi bi kịch xảy ra, chính nỗi ám ảnh trong tâm hồn của cái “tôi” mãnh liệt ấy đã biến anh thành người thừa của chính mình. Lại “tôi xin lỗi”. Lại “giá như” trong nỗi vô vọng “cứ kệ tôi”…

Nếu cái “tôi” ấy là một tâm hồn trầm lặng, có lẽ mọi chuyện đã không đi quá xa, có lẽ tâm hồn kia đã được xoa dịu và câu chuyện đã được tiếp diễn như chính thực tế của nó. Chỉ bởi vì cuộc đời còn có chữ “nhưng”. Không phải là một câu chuyện đẹp, một đạo lí sống với những lời vàng thước ngọc. Thay vì viết chữ lên cát để gió cuốn đi những oán hờn, giận dữ và khắc chữ lên đá để tạc vào tâm khảm mình sự tha thứ, sự tốt đẹp của bản chất con người, một sự bơ vơ, lạc lõng, cô độc giữa dòng người chẳng ai quan tâm, chẳng ai biết mình là ai. Người đàn ông kia đã chấp nhận núp bóng cái “tôi” quá lớn kia, khắc sâu những oán hận lên đá. Tất cả đã cho thấy một tâm hồn đang hứng chịu những mũi tên đau thương của số phận. Khi chạm phải nỗi đau, con người ấy mới thấm thìa những ác liệt, nghiệt ngã của cuộc đời, còn bản thân thì quá yếu mềm. Giờ đây, tồn tại giữa thế giới vô hồn, nhìn lại chính bản thân mình: tàn tạ và rách nát, đau đớn và tiếc nuối. Phải chăng đó cũng là nỗi đau chung cho những kẻ chỉ biết sống ích kỉ? Phải chăng vì thế mà con người đã trở thành tấm bia đỡ đạn, im lìm đứng một chỗ và những viên đạn thì cứ nã tới tấp vào hồng tâm? Họ không thể chạy trốn và né tránh. Họ bất lực và không còn đường thoái lui. Sau trận công phá mạnh mẽ đó, cuộc sống bỏ mặc họ lại như linh hồn đau đáu kia. Nếu số phận thương tình, bao dung cho anh ta, chuyện gì sẽ xảy ra? Viết tiếp sự xấu xa của bản thân: “Hôm nay người bạn thân nhất của tôi đã cứu tôi” nguệch ngoạc lên cát chăng? Tiếp tục sống với cái vỏ bọc của sự giả dối, vị kỉ, vô ơn của mình? Điều đó sẽ càng làm anh ta tổn thương hơn thôi. Một làn gió nhe thoảng qua sẽ mang theo tất cả. Con người như thế vẫn còn tồn tại trên cõi đời thì thật là một sự bất công! Nhưng đời vẫn còn chữ “nhưng” và con người ấy đã bị bỏ quên, cô độc một mình. Đã có bao giờ bạn tưởng tượng ra một câu chuyện đi ngược lại với ý nghĩa cao đẹp ban đầu của nó như thế chưa? Sẽ rất thú vị đấy. Đâu chừng bạn sẽ bắt gặp một phần hình ảnh của mình trong đó để có thể chín chắn hơn, mạnh mẽ hơn tiếp tục bước trên chân lí mà bản thân đã chọn.

Lật lại câu chuyện để thấy được sự vô ơn, lẻ loi nếu con người cứ sống trong hiềm khích, gánh nặng hận thù. Là con người với con người, tại sao chúng ta không mở lòng ra với nhau? Hôm nay bạn đã cười với ai chưa? Hãy bắt đầu một ngày mới với việc mỉm cười để thấy đời thật đáng sống. Đừng bắt bản thân phải giữ những thứ lẽ ra nên thuộc về quá khứ. Như thế tâm hồn ta sẽ bình an hơn, thanh thản hơn. Từ câu chuyện của lỗi lầm và sự biết ơn, “mỗi chúng ta hãy học cách viết những đau buồn, thù hận lên cát và khắc ghi những ân tình lên đá”, được chứ? Như một triết gia đã từng nói: “Trước một trí tuệ vĩ đại, tôi cúi đầu. Trước một trái tim vĩ đại, tôi quỳ gối”. Trái tim vĩ đại? Tấm lòng tha thứ, khoan dung sẽ làm con người vĩ đại hom rất nhiều. Tha thứ nghĩa là cho ai đó một góc nhỏ trong tim mình. Chỉ khi tha thứ ta mới giải thoát được những khổ tâm đè nặng lên trái tim…nhưng…tha thứ chứ không phải là lãng quên.. .càng không phải thứ tình cảm miễn cưỡng. Tha thứ là chấp nhận quy luật thời gian và cuộc sống như nó vốn có để ta có thể sống hết mình cho thực tại, để ta hoàn toàn tự do vững bước về phía trước. Đó là vẻ đẹp hoàn mĩ nhất về tha thứ, là sự cởi mở và nhận ra vẻ đẹp của những điều khác biệt.

Trong chính cuộc sống của chúng ta, sự tha thứ đã cứu bao cuộc đời đau khổ, đáng thương khỏi rơi vào vực thẳm u tối. Họ, những con người biết nhận lỗi và chấp nhận thay đổi để hướng tới cái thiện. Họ, những người tù vì một phút lầm lỗi đã hại chính cuộc đời mình và người khác. Khi tỉnh ngộ, nơi họ, những đôi mắt hổi lỗi thờ thẫn, bàn hoàng về những việc mình đã gây ra. Họ chấp nhận làm lại cuộc đời phía sau buồng giam kia, cải tạo thật tốt để được sống lại một phận người mới. Chúng ta sẽ đón nhận họ trở về với xã hội? Hay hắt hủi? Thật may, rất nhiều số phận nghiệt ngã ấy đã được mọi người dang tay chào đón. Bắt đầu một hành trình mới – hành trình đi tìm sự sống từ cõi chết.

Chúng ta vẫn chưa quên “nỗi hổ thẹn Bacolod 2005”!? Một nỗi nhục nhã, xấu hổ xóa nhòa đi mọi giá trị của một con người. Vụ tiêu cực ấy đã cướp đi những tình cảm chân thành, cao cả nhất giữa những người mộ điệu với tình yêu và sự đam mê cháy bỏng dành cho trái bóng tròn và những con người được coi là biểu tượng của bóng đá Việt Nam thời kì ấy. Trái bóng quả tròn thật! Và những đôi chân ấy cũng thật tròn. Một nỗi thất vọng ê che! Hàng loạt những niềm hi vọng của bóng đá Việt Nam như Lê Quốc Vượng, Huỳnh Quốc Anh, Châu Lê

Phước Vĩnh… và đặc biệt là hình ảnh của một thần đồng từng làm bao trái tim thổn thức, xao xuyến – Phạm Văn Quyến, tất cả sụp đổ một cách chóng vánh. Nhưng bằng chính nỗ lực và ý chí của mình, những con người dính chàm ấy, sau khi được về với gia đình, xã hội, họ vẫn cố gắng bước tiếp trên con đường mình đã chọn với khao khát được sửa sai, được sống hết mình với sự đam mê mãnh liệt – con đường tìm lại những giá trị cốt lõi mà họ đã đánh mất. Trở lại với sân cỏ, tuy không chiếm trọn tình yêu mặn nồng của người hâm mộ ngày nào nhưng lại là cảm xúc dâng trào về sự biết ơn. Xã hội đã không xa lánh họ, chấp nhận những vết thương dẫu có đôi khi vẫn âm ỉ. Rõ ràng, đâu đâu cũng vậy, nếu ta nhận lỗi, ta sẽ được tha thứ.

Giá trị về câu chuyên mà “Quà tặng cuộc sống” mang đến cho chúng ta vẫn còn vẹn nguyên. Đó là giá trị về tình nhân nghĩa, về những điều tốt đẹp được ghi tạc trên đá và để thời gian xóa nhòa đi những hận thù đã được viết lên cát.

“Hãy tha thứ và hãy quên!” Tâm hồn mỗi người từ khi sinh ra đâu biết oán hận là gì. Trải qua thời gian chúng ta mới nhận thức được mọi điều trên đời. Trước khi nhận thức được sự ganh ghét, ích kỉ, chẳng phải điều đầu tiên chúng ta cảm nhận được là tình yêu thương đó sao? Chúng ta đã luôn được giáo dục phải sống có trước có sau, tình nghĩa, biết ơn mọi người, vậy đừng cố gieo rắc vào bản thân những suy nghĩ tiêu cực, nó sẽ càng làm cho tâm hồn chúng ta mục nát, nghèo nàn thôi. Sống cởi mở và vị tha là cách tốt nhất để nuôi dưỡng tâm hồn, rèn luyện nhân cách, cho cuộc sống trở nên dễ dàng, cuộc đời ngày càng “trong lành” hơn. Hành động thiết thực nhất với chúng ta, những học sinh bây giờ là cần nỗ lực vượt lên thói ích kỉ của bản thân, trau dồi đạo đức và như một cái máy hút bụi, sau khi hút hết những “bụi bẩn”, u phiền thải ra bên ngoài, làm sạch chính mình để sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách. Hơn nữa, trong các mối quan hệ xã hội, cần có thái độ cư xử chuẩn mực. Đặc biệt, không được có những biểu hiện phản ứng lại khi bị cha mẹ la rầy, nếu như thế, nó sẽ trở thành một thói quen xấu, dần dần ăn sâu vào nét tính cách của chúng ta. Bên cạnh đó là cách cư xử với bạn bè, không nên chấp nhặt thiếu sót của bạn để nâng cao cái “tôi” của mình. Hãy ứng xử cao thượng với mọi ngưới, bạn sẽ nhận lại được những món quà bất ngờ đấy!

Mưa… mưa tuôn… mưa xối… nước cuồn cuộn như muốn xoáy tan những thứ nó đi qua. Ánh cầu vồng hiện lên, thanh khiết. Còn lại gì sau corn mưa? Một hòn đá với dòng chữ khắc sâu như xuyên qua không gian và thời gian: “Hôm nay, tôi chỉ còn lại cái bóng của chính mình!”.

Loading...